Vậy là tôi lại bắt đầu thổn thức và nói với chú ấy rằng tôi không có mẹ

Tôi ghét phải khóc, nhưng đó là thứ công cụ duy nhất tôi mang theo mình.

Mười phút sau, chúng tôi cùng ngồi uống ca cao trong phòng trà của sở cảnh sát – cảnh sát Glossop và tôi. Chú ấy kể với tôi rằng ở nhà chú ấy cũng có con gái trạc tuổi tôi (nhưng tôi nghi lắm) tên là Elizabeth.

“Con bé biết giúp mẹ lắm, Lizzie nhà chú ấy,” chú ấy nói. “Cô Missus Glossop, vợ chú vừa bị ngã thang và bị gãy chân hai tuần nay.”

Suy nghĩ đầu tiên của tôi là chú này đọc quá nhiều truyện tranh Beano hoặc Dandy; đến mức bịa chuyện hơi thái quá với mục đích tiêu khiển. Nhưng vẻ mặt nghiêm chỉnh và đôi lông mày nheo lại của chú nhanh chóng cho tôi biết một điều: đây là cảnh sát Glossop thực thụ và tôi phải đối mặt với chú theo đúng tiêu chuẩn của chú.

Vậy là tôi lại bắt đầu thổn thức và nói với chú ấy rằng tôi không có mẹ, mẹ tôi mất ở mãi tận Tây Tạng trong một vụ tai nạn leo núi, và rằng tôi nhớ mẹ phát điên.

“Này cháu,” chú ấy nói, “ở đây không cho phép khóc lóc đâu. Phải từ bỏ những yếu đuối bình thường. Tốt nhất là cháu nên lau khô nước mắt đi, nếu không chú sẽ tống cháu vào nhà giam.”

Tôi cố gượng cười, và chú ấy tỏ ra thích thú.

Một vài thám tử vào uống trà và ăn bánh sữa trong lúc tôi đang đóng kịch, và mỗi người đều dành cho tôi một nụ cười khích lệ. Ít nhất bọn họ cũng không hỏi tôi này nọ.

“Chú ơi, cháu gặp bố cháu được không?” Tôi hỏi. “Bố cháu là Đại tá de Luce, và cháu biết hang viet nam xuat khau là các chú đang giữ bố cháu ở đây.” 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tìm việc tại website http://donuongbbq.com

Leave a Reply