Những tia sáng rọi qua cửa sổ vào phòng ngủ của tôi

“Tôi là Barnabas Underwood,” ông ta lắp bắp. “Cô có biết đường đến quán rượu không? Cô thật tốt bụng,” ông ta nói, vỗ vỗ vào không khí như thể ông ta đang vỗ má của một nhân vật tưởng tượng.

Tôi cứng đờ người. Ông ta không thấy tôi. Ông ta đang tưởng tượng ra một cô gái khác. Hẳn là thế. Làm sao ông ta có thể trông thấy tôi nếu ông ta không nghe thấy tôi?

“Hãy chạy trở lại đó và nói với chủ quán rượu cho người đến giúp,” ông ta tiếp tục. “Hãy nói với ông ta rằng chẳng có người đàn ông nào cả. Hãy nói với ông ta rằng đó là một con quỷ sứ, hắn đến để chiếm hữu cơ thể tôi và vứt bỏ linh hồn tôi. Hãy bảo ông ta tìm kiếm một mục sư, nước thánh và những bông hồng.”

Nghe đến từ “quỷ sứ”, lông tay tôi dựng đứng lên.

Ông ta ngoái đầu nhìn về phía khu rừng, nghển cổ lên. “Gã thiên thần đó!” Ông ta hốt hoảng lẩm bẩm. “Gã thiên thần đó đang đến!”

Miệng ông ta mím lại méo mó, như thể ông ta đang chống chọi để kiểm soát cơ thể mình. Ông ta bật ngửa người ra sau, và cái mũ trùm đầu của ông ta bị hất văng ra.

Tôi vẫn đang siết chặt cái áo choàng, nhưng tôi cảm thấy nắm căn hộ xuân mai riverside tay của tôi lỏng dần. Tôi nhìn chằm chằm vào người đàn ông ấy, há hốc miệng. Ông ta không phải Barnabas Underwood.

Ông ta là Hank Millar.

Bố của Marcie.

Tôi choàng tỉnh.

Những tia sáng rọi qua cửa sổ vào phòng ngủ của tôi. Cửa mở he hé, và một cơn gió nhẹ đem theo hơi thở sớm mai lùa vào mơn man trên da tôi. Tim tôi vẫn đập thình thịch vì cơn ác mộng, nhưng tôi hít vào một hơi thật sâu và tự trấn an mình rằng nó không phải là thật. Thành thực mà nói, dù đã trở lại với thế giới thực, tôi vẫn còn cảm thấy bối rối hơn bao giờ hết vì đã mơ về cha của Marcie. Vì muốn quên nó ngay lập tức, tôi gạt giấc mơ sang một bên. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Game thủ để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://donuongbbq.com

Leave a Reply