Người giúp chúng tôi chụp hình là Tô Viễn Trí

Người giúp chúng tôi chụp hình là Tô Viễn Trí… không sai, chính là Tô Viễn Trí. Đấy lại là một câu chuyện khác, cho đến ngày nay tôi vẫn chưa thể rõ ràng toàn bộ sự việc vừa qua. Nếu như muốn thuật lại, cần phải đẩy lùi câu chuyện về phía trước đó một thời gian.

***

Tết âm lịch năm 2008, những trận mưa tuyết lớn càng lúc càng dồn dập.

Long Thành đổ những trận tuyết lớn. Nếu thức dậy đủ sớm, người ta có thể mở cửa sổ lúc tờ mờ sáng, sẽ thấy chỉ vinhomes metropolis trong một đêm, Long Thành đã biến thành một vùng tuyết phủ trắng xóa mênh mông. Khoảng thời gian đó, sáng sớm mỗi ngày, trên lớp tuyết ngay trước tòa nhà của chúng tôi, dấu chân đáng xấu hổ của tôi lúc nào cũng lưu lại đầu tiên. Bây giờ tôi đã quen nếp sống đi sớm về trễ, bởi từ tháng 9 năm 2007, tôi đã trở thành giáo viên chủ nhiệm. 3 năm nay, tôi chỉ làm người bạn đồng hành với đám học sinh, tôi cảm thấy như vậy tốt hơn nhiều.

Chỉ có điều, tôi không còn có thể nghe câu nói mỉa mai trào phúng “chào thầy Trịnh” của Nam Âm nữa, kỳ thực tôi rất nhớ những ngày con bé còn là học sinh của tôi, nhưng thời gian là thứ không thể nào quay lại, tiểu thư Trịnh Nam Âm đã là sinh viên Đại học năm thứ hai.

Cuối tháng Một, báo đài lẫn mạng internet đều dồn dập đưa tin bài liên quan đến hiểm họa bão tuyết. Tôi chỉ coi đó là tin tức mà thôi. Trong trường vừa mới kết thúc thi học kỳ, trước kỳ nghỉ đông có rất nhiều chuyện tôi nhất định phải làm gấp rút hoàn thành.

Đúng lúc ấy tôi nhận được điện thoại của Nam Âm, con bé gọi tới văn phòng của tôi. 

website http://donuongbbq.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Kinh tế.

Leave a Reply