Ngỡ như nghe nhầm

Nhưng lúc này thì tôi tin, ông muôn thuở vẫn là – kẻ – thi – nhân – ưa – ú – tim – hài – hước tử tế ở mọi phương diện công dân lẫn quán nhậu vỉa hè. Và tôi nghĩ, nếu có ngày hoa dã quỳ khoe sắc thắm trên núi Nghĩa Lĩnh, thì hẳn người gieo hạt sẽ là Văn Công Hùng của Tây Nguyên…

Chắc nhà điện sắp qua cơn đồng bóng. Có điện thì tôi sẽ biết ngay điều gì trong cái blog đầy ắp những khuôn mặt Văn Công Hùng cười cười, nhưng lại đa mang những câu thơ buồn.

Năm 2007

[1] “Phú Ngã ba Hạc” – Nguyễn Bá Lân.

Nhà thơ Vân Long – Chứng nhân của một thời văn nghệ

Trung du độ thu ấy, buổi chiều hanh và nhuốm may lạnh, tan sở tôi thường ghé thăm nhà văn Sao Mai lúc đương chức Chủ tịch Hội VHNT Phú Thọ.

Quần dài nhưng phơi trần nửa người, Sao Mai mời tôi thứ rượu du an Vinhome Thang Long nếp ngâm mơ và lạc rang trữ trong hộp nhôm đựng súc-cù-là từ thời chiến dịch Điện Biên. Với tôi, ông có chỗ mở niêm phong kí ức về bạn bè ngày tuổi trẻ Hà Nội giữa nhịp âm thanh nõ điếu xoe xóe xoáy qua cánh muỗi vật vờ.

Bật nắp hộp nhôm, nhà văn già nhón nhúm lạc thả xòa xuống chiếc đĩa nhỏ vốn dùng lót chén uống trà. Tần ngần.

– Đây dự án biệt thự Vinhome Thăng Long là cái hộp Vân Long đựng hơn cân đường đỏ dạo đưa Nguyễn Mỹ lên chào tao trước khi đi trận. Nguyễn Mỹ biếu chiếc valise mây, kèm mớ chemise cổ cồn rung rúc. Nguyễn Mỹ thì đã chết trận, áo cũng thành giẻ lau từ lâu, valise mây thì bà cả làm ổ cho gà đẻ. Giờ thì còn chiếc hộp nhôm này và Vân Long…

Ngỡ như nghe nhầm, tôi hỏi lại:

– Có phải… Vân Long nhà thơ không ạ?

– Còn Vân Long nào nữa! Thơ, bình thơ, viết chân dung, bút ký, chiêu nào cũng đạt đẳng. Nhưng đặc sắc nhất là bình thơ và vẽ chân dung. Bình thơ bóc tách khoa học mà vẫn đắm say, trữ tình. Viết chân dung thì tha thiết nỗi yêu người. 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Chứng khoán hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://donuongbbq.com

Leave a Reply