Ngàn quyết định xin mẹ rời An Nhuệ

– Cha mẹ sanh con, trời sanh tính- có lần gặp Quân bà nói. – Tui theo mấy chú được là nhờ nó…

Những ngày ấy Ngàn như sống trên đống lửa. Không bày tỏ được cùng ai. Chỉ còn mình đối diện với chính mình. Ngàn như cây khô đứng trơ vơ giữa bãi trống, bốn bề chẳng có chỗ níu dựa. Nhưng biết làm gì để thoát khỏi tình cảnh này? Chờ đợi… Liệu còn chờ đợi bao lâu nữa? Nỗi cô đơn khi phải rời xa đội ngũ thật đáng sợ… Nếu bọn địch đã giăng một cái bẫy nhằm hãm hại cô hẳn lúc này chúng phải vui mừng!…

Trong tâm trạng tuyệt vọng ấy thì cú giáng cuối cùng làm cho Ngàn quỵ hẳn lại đến từ đứa em trai: Không biết nghe người ta nói sao đó, thằng Dương bỗng nhìn chị như kẻ thù. Nó suốt ngày ngồi im như tượng ngoài bờ đìa, tới bữa cơm không chịu ngồi cùng mâm, tối ngủ tránh nằm chung với chị. Rồi một hôm nó trừng mắt thét vào mặt Ngàn: "Bà chết đi cho rồi!…".

Không dằn nổi mình, Ngàn quyết định xin mẹ rời An Nhuệ vô Bà Rịa kiếm sống. Cách mạng thì ở đâu cũng có, mà người tốt lại không thiếu. Vô đó lần hồi Ngàn kiếm cách móc nối lại với đàng mình … Quyết định của Ngàn thoạt đầu làm bà Chín hoang mang, nhưng bà chấp thuận bởi không nỡ nhìn con cứ ngày một héo hắt, tàn lụi. Đành vậy, biết đâu chừng vô đó ít lâu nó hồi lại… Dù sao Bà Rịa cũng là nơi bà có người quen. Hồi còn trên Thạnh Mỹ từng theo bạn nghề lên núi lập trại đan lát rồi mướn xe chở thúng mủng vô Bà Rịa bán, bạn hàng của bà ngày đó bây giờ gặp dịp vẫn nhắn hỏi tin nhau. Họ ít nhiều cũng giúp được Ngàn chỗ nương tựa ban đầu… 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Thị trường chung trong website http://donuongbbq.com

Leave a Reply