Nàng không tỏ vẻ ngạc nhiên hay tán đồng

Nàng không tỏ vẻ ngạc nhiên hay tán đồng, chỉ lặng lẽ nhìn tôi rồi lại nhìn xuống. Tôi thấy sôi sục ý muốn quát vào mặt nàng, rằng tối qua, chả lẽ cô không nghe tiếng gọi thảm thiết của tôi? Chả lẽ mắt tôi mù v.v… Nhưng tôi rất sợ nàng biểu lộ một cái gì đó chứng tỏ nàng không nhận ra tôi thật. Bởi vì tôi vẫn cầu mong mình lầm. Nhưng ý nghĩ chỉ mới nhóm lên đã bị chính vẻ mặt buồn buồn, cử chỉ ân cần của nàng dập tắt lụi. Vả lại, nếu không phải cô ta là nàng thì chả hóa tôi đã tự tố cáo mình coi thường nàng. Điều này nguy hiểm hơn hết đến tình cảm giữa chúng tôi. Chưa kể nàng có thể hỏi: 'Vậy đêm qua anh làm gì mà đến đó?'. Sự giằng xé này khiến tôi vừa hoang mang vừa mệt mỏi.

– Em không đi đâu ra khỏi đây à? – Tôi cài bẫy.

– Anh bảo em Ví da nữ nên đi đâu? – Nàng cười bẽ bàng – Khi mà chỉ có một lối hợp với em, ấy là xuống địa ngục.

– Chỗ người bà con nào đó chẳng hạn?

– Em chỉ có một người bà con, ấy là quỷ Satan.

– Như thế không tốt. Anh có cần phải nói với em vì sao anh đến đây không?

– Điều đó tự em đã biết. Do một sự lầm lẫn, đúng không?

– Vừa đúng, vừa không đúng. Nếu em cứ khăng khăng bám lấy ý nghĩ đó chính là em đang bất công đấy.

– Trong em không còn tồn tại bất cứ tình cảm nào nữa. Đã có lần em nói với anh, tất cả đã chết, đã thành tro bụi trong em và nếu điều đó có lỗi với anh thì em chỉ còn chuộc bằng cái chết nữa mà thôi. 

Xem thêm bài viết trong mục Tìm việc tại website http://donuongbbq.com

Leave a Reply