Đồng đội của chúng tôi ơi, chớ có buồn, chúng tôi rất tự hào vì trong cuộc chiến tranh khốc liệt

đầu không xa nữa, từng bước một, đầy tuyệt vọng… Biết làm sao được? Chiến tranh mà! Chiến tranh không phải là một trò bày đặt, nó có quy luật nghiệt ngã và tàn bạo của nó. Khi không tránh được, tức phải chấp nhận nó, tức là chấp nhận đau thương, mất mát và chết chóc…

Nhưng sao cái chết này nó tang thương, oan nghiệt và vô lý đến thế? Chắc chắn ngoài kia, năm ngày trôi qua là năm ngày cuống quít, lo lắng và nghẹn nấc của bao đồng đội chúng tôi, của các cấp chỉ huy chúng tôi, với những bàn tay tứa máu, và những chiếc xe ủi, xe tời đều trở nên bé nhỏ, yếu đuối và vô dụng trước những khối đá đáng ghét như những xe tăng, những căn phòng, những khối nhà xếp nghiến lên nhau, cao ngất, lì lợm và độc ác. Hẳn họ cũng chết dần trong nỗi xót thương đầm đìa nước mắt thấm trên từng thớ đá khô khốc một Vinpearl Condotel cách bất lực và vô vọng…

Đồng đội của chúng tôi ơi, chớ có buồn, chúng tôi rất tự hào vì trong cuộc chiến tranh khốc liệt để giải phóng Tổ quốc này, chúng tôi đã có mặt ngay từ tuổi mười bảy, mười tám đôi mươi. Mai sau, phải, mai sau… những phiến đá lấp cửa hang giết tiểu đội chúng tôi hôm nay, rồi sẽ phải thừa nhận rằng, chúng đã thất bại, đành cùng nhau, cúi đầu trầm mặc, làm tượng đài mãi mãi giữ nguyên lành xương thịt trinh trắng của mỗi đứa con gái chúng tôi với ngàn thu Tổ quốc…

Tôi đã nghĩ như vây, đầy kiêu hãnh và thanh thản, trước khi thiếp đi.

Nhưng hôm sau tỉnh lại, như mỗi lần tôi tỉnh lại, bò đi sờ mặt mũi chân tay từng đứa, tôi hốt hoảng vì cái Lài đã không nói ra lời được nữa. Lẽ nào chúng tôi chết trẻ như thế này ư? Khi chưa được làm vợ, chưa biết hơi hướng của đàn ông? Tôi đau đớn trong nỗi nuối tiếc ấy và khẽ nâng đầu nó dậy. Nó rơi lả vào lòng tôi như ngọn rau héo, nói thều thào qua hơi gió: "Em… khôông… chơờ…được…nữa…". Tội nghiệp, nó vẫn còn tin là cửa hang rồi sẽ được mở. "E em sắp… chêết… 

Xem thêm bài viết trong mục Giáo dục tại website http://donuongbbq.com

Leave a Reply