Chị xé đôi tờ hai trăm đồng

Ai dạy mày hư như thế! Ai dạy mày…

Lần đầu tiên tôi thấy chị họ của tôi khóc – người chị họ nhỏ bé và đanh đá của tôi. Chị cúi mặt xuống, nước mắt lăn trên má rớt xuống thấm ướt cánh tay áo chị. Đôi vai nhỏ dưới lớp áo mỏng của chị rung lên, mớ tóc hoe vàng xòa ra phía trước. Tôi không nhìn thấy đôi môi chị, nhưng đoán chắc rằng nó đang nẻ toác và chảy máu như năm nào chị cũng vậy. Nước mắt, máu cùng những vết nứt. Mặn, xót và đau. Tôi nem nép đứng vào góc cửa. Với một đứa trẻ, điều đáng buồn nhất là thấy một đứa trẻ khác bị đánh.

Chiếc que rào trong tay bác Phận vung lên. Tôi nhắm mắt lại sợ hãi.

Nhưng bác không đánh chị.

Chiếc que rào trên tay bác rớt xuống. Bác đưa những ngón tay xương xương gầy guộc và chằng chịt gân xanh ôm mặt khóc. Lúc ấy tôi mới thấy chị ngẩng đầu biệt thự biển lên. Cặp mắt ngấn nước ánh lên tia nhìn hoảng hốt; đôi môi nứt đầy những máu, nước mắt đã làm hoen thêm.

Tôi không muốn nhìn thêm nữa. Tôi nín thở bước từng bước ra cổng rồi ù chạy. Gió lạnh rít bên tai. Tôi thấy khóe mắt mình cay cay.

Thì ra chị đúng là “đồ lừa đảo” thật. Dì chị bên Trung Quốc về chơi, cho chị hai trăm đồng để đi mua kẹo. Ngày ấy với trẻ con thì hai trăm đồng là to lắm rồi. Hai trăm đồng là hai gói kẹo gừng dẹt mỏng to bằng bàn tay. Mà chị họ tôi thì lại thích kẹo gừng nhất.

Chị xé đôi tờ hai trăm đồng, gấp lại cẩn thận rồi lừa trả người ta hai lần thành bốn trăm đồng. Bốn trăm đồng, bốn cái kẹo gừng dẹt mỏng to bằng bàn tay. Bốn cái kẹo gừng đổi thêm cho chị cả những vệt xấu trong mắt người đời.

Khi ấy chúng tôi tám tuổi. 

Nếu bạn là người quan tâm Kinh tế hãy thường xuyên quay trở lại http://donuongbbq.com để cập nhập nội dung hữu ích nhé !

Leave a Reply