Cậu chẳng biết gì cả, chó có quyền từ chối chủ nhân không?

Đằng sau chỉ còn có mình Dương Khấu vẫn đang ríu ra ríu rít. Theo như cách nói của cô bạn Văn Tú thì dù có đem bỏ phụ nữ vào trong rừng nguyên sinh đầy rẫy sự đe dọa thì họ cũng sẽ nhanh chóng làm bạn với thú hoang nơi đó.

Cuối cùng thì Ngải Vân vẫn là người đi cuối đoàn, cứ thỉnh thoảng cậu lại dừng lại, ngó về phía đằng sau với ánh mắt đầy sự khó hiểu.

Hai giờ sau, mọi thứ vẫn như cũ, chỉ có một điều Giày cao gót nữ thay đổi duy nhất là sức lực của họ đã sa sút và ánh sáng ban ngày đã dần lụi tàn, tuyết phủ trắng xóa bốn bề dường như đã nhấn chìm họ. Trong lúc tranh tối tranh sáng, tuyết càng phát ra thứ ánh sáng trắng đến ghê sợ.

Đến lúc này thì ngay cả cô bạn lắm lời là Dương Khấu cũng chẳng còn lòng dạ nào mà nói nữa. Tuy không nói ra nhưng mọi người đều cảm thấy trong gió buốt, nỗi lo lắng đang dần xâm chiếm xương cốt mình.

"Ngải Vân Ví nam đẹp ơi, phải đi bao lâu nữa đây?" – Dương Khấu bấu lấy cổ Ngải Vân, và toàn bộ hành lý cô vác đã đổ hết lên người Ngải Vân. Lần nào đi chơi Dương Khấu cũng rủ thêm Ngải Vân đi cùng để cậu mang vác đồ đạc hộ. Bản thân Ngải Vân cũng rất vui được làm những việc đó, nhiều khi Văn Tú thấy chướng mắt vì hành động thái quá của Dương Khấu.

"Cậu chẳng biết gì cả, chó có quyền từ chối chủ nhân không?"

– Dương Khấu lạnh lùng hỏi Văn Tú. Đã như vậy thì Văn Tú cũng mặc kệ cho những kẻ tình nguyện xin chết.

"Ngải Vân, tớ không Xe tải đi nổi nữa rồi, cậu cõng tớ nhé!" – Dương Khấu bấu luôn vào cổ Ngải Vân, phả luồng hơi nóng vào mặt Ngải Vân. Ngải Vân thấy mũi mình nóng dần nhưng mắt lại hoa đi.

"Đủ rồi đấy, cậu định giết cậu ấy à?" – Kiến Nhất quay đầu đi lại, kéo tay Dương Khấu khỏi cổ Ngải Vân. 

website http://donuongbbq.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Thời trang.

Leave a Reply