Buổi sáng Chủ nhật của người lạ

Bố tôi là một lính Mỹ già. Lúc tôi còn bé, Chủ nhật nào cả nhà cũng đi lễ nhà thờ. Khi trở về, ông sẽ tự tay làm một cái bánh táo nướng bột quế như thế này để cả nhà ăn sáng. Đó là những khoảnh khắc hiếm hoi cả nhà ngồi cạnh nhau, và cười với nhau. Rồi bố tôi mất. Cả nhà từ lúc ấy chưa bao giờ ngồi chung với nhau và ăn bánh táo nướng bột quế nữa. Mẹ tôi làm tiramisu, panacotta, macaron hay chessecake rất giỏi. Nhưng bà chưa bao giờ làm được bánh táo nướng bột quế có vị của những buổi sáng Chủ nhật sau lễ nhà thờ ấy. Nó giống như là một nghi lễ. Của riêng bố.

Lam Hải ngừng lại. Lam đẩy cốc trà về bên phải. Thấy lòng mình chùng xuống, những ngón tay mềm thanh lý ra. Lam với tay kéo miếng bánh về phía mình. Hương bột quế thoang thoảng. Bánh còn âm ấm, bề mặt vàng nâu mìn mịn. Khi vào đến miệng thì tan từ từ và ngọt dịu.

Lam khẽ nghiêng người nhìn Lam Hải.

– Tại sao chị nghĩ em nên ăn món này bây giờ?

– Tôi chỉ cảm thấy em cần được an ủi lúc này. Mà có vì lý do gì đi nữa, tôi luôn tin rằng tình màn hình máy tính giá rẻ cảm gia đình là thứ duy nhất có đủ sức mạnh. Nên tôi chia bớt cho em. Một ít buổi sáng Chủ nhật của bố tôi.

Buổi sáng Chủ nhật của người lạ. Lễ nhà thờ. Những đứa trẻ. Hương bột quế. Cánh đồng. Ngôi nhà gỗ. Hạnh phúc của những người chưa từng quen biết. Đơn giản. Thánh thiện. Như mùa xuân. Như giọt nước mắt Lam không thể giữ lại mà đánh rơi lên thành ghế.

Mùa hè đã thôi giãy giụa bên ngoài. Thành phố chuẩn bị lên đèn. Rực rỡ như chưa bao giờ có bất kỳ trận giông nào.

Lam thấy đầu mình nghiêng dần sang phải. Đặt nhẹ lên vai Lam Hải.

Bánh táo nướng bột quế. Âm ấm. Nồng nàn.

Nhịp thở thứ tư: 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Giáo dục, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://donuongbbq.com

Leave a Reply